Câu chuyện về chiếc bát gỗ dành cho cha già và bài học thấm thía về chữ Hiếu mà ai cũng nên đọc một lần!

Bổn phận làm con, chớ bao giờ quên đi chữ "Hiếu". Hãy đọc câu chuyện về người cha già và chiếc bát gỗ dưới đây để xem mình là đã làm tốt bổn phận chưa nhé!

Một ông cụ già yếu đang sống cùng gia đình người con trai, con dâu và một đứa cháu trai 4 tuổi. Đôi tay cụ đã run rẩy, mắt cũng đã mờ và bước chân thì vô cùng chậm chạp. Cả gia đình cùng nhau dùng bữa tối nhưng bàn tay run rẩy và đôi mắt mờ đục của người cha khiến ông không thể ăn uống như người bình thường.

Câu chuyện về chiếc bát gỗ dành cho cha già và bài học thấm thía về chữ Hiếu mà ai cũng nên đọc một lần!

Đôi mắt mờ đục và đôi tay run rẩy khiến người cha già không thể ăn uống bình thường được

Thức ăn từ chiếc thìa của ông cứ rơi vãi ra khắp sàn nhà, khi cầm cốc tay ông quá run khiến sữa đổ hết ra chiếc khăn trải bàn. Con trai và con vui của rất khó chịu với mớ hỗn độn mà ông tạo ra. Người con trai bàn với vợ: “Chúng ta phải làm gì đó với tình trạng này của cha thôi. Ông cứ làm đổ sữa, gây ra tiếng động khi ăn và làm rơi đồ ăn ra sàn nhà mãi vậy thì ai mà chịu nổi”.

Vậy là hai vợ chồng kê một chiếc bàn nhỏ ở trong góc nhà và người cha phải ngồi đó ăn một mình trong khi cả nhà quây quần ở chiếc bàn ăn chung. Bởi vì người cha già đã làm vỡ vài chiếc đĩa nên con trai và con dâu của ông đưa cho ông một chiếc bát gỗ để ăn.

Câu chuyện về chiếc bát gỗ dành cho cha già và bài học thấm thía về chữ Hiếu mà ai cũng nên đọc một lần!

Vợ chồng người con kê cho cha già một chiếc bàn riêng cùng một chiếc bát gỗ để ăn riêng

Thỉnh thoảng liếc mắt về phía vợ chồng người con và đứa cháu đang vui vẻ ăn tối cùng nhau, ông lại lặng lẽ khóc bởi lẽ ông phải ngồi ăn trong cô đơn. Tuy nhiên, ông chỉ nhận được những lời cảnh báo nhói lòng của vợ chồng người con vì ông cứ đánh rơi dĩa hoặc làm đổ thức ăn.

Đứa cháu nội đã âm thầm chứng kiến tất cả. Một buổi tối nọ, người cha thấy con trai mình đang ngồi trên sàn nhà và loay hoay với đống gỗ vụn. Anh ta dịu dàng hỏi con: “Con đang làm gì thế?”. Đứa bé cũng ngọt ngào đáp lại “Con đang làm bát gỗ để sau này mẹ và bố dùng đó”. Cậu con trai mỉm cười và quay lại với công việc đang dang dở của mình.

Những lời lẽ của đứa con như sấm đánh bên tai, người cha và người mẹ dường như chết lặng. Và họ đã hiểu ra điều gì đó. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má họ. Họ không thốt lên một tiếng nào nhưng họ đều hiểu mình cần phải làm gì.

Câu chuyện về chiếc bát gỗ dành cho cha già và bài học thấm thía về chữ Hiếu mà ai cũng nên đọc một lần!

Người cha được dắt tay đưa trở lại bàn ăn của gia đình

Ngay buổi tối hôm đó, người con trai nắm tay cha mình và nhẹ nhàng dắt cha quay lại bàn ăn chung của gia đình. Từ đó cho đến cuối đời, người cha già đều được quây quần ăn tối cùng con cháu mình. Và vì lý do nào đó, cả người con trai và con dâu đều không còn để ý rằng cha mình có đánh rơi dĩa, làm đổ sữa và làm bẩn khăn trải bàn nữa không.

Bài học rút ra:

Bài học 1: Trẻ em dù còn ngây thơ, chưa hiểu biết nhiều nhưng nhận thức của chúng rất rõ ràng. Mắt chúng quan sát, tai chúng lắng nghe và đầu óc chúng phân tích những điều mà họ tiếp thu. Chúng sẽ làm theo những gì mà chúng nhìn thấy ở cha mẹ mình. Những bậc cha mẹ thông minh, hiểu biết họ sẽ nhận ra rằng những hành động của họ ở hiện tại chính là yếu tố kiến tạo nên tương lai của con trẻ. Hãy là những nhà xây dựng thông minh và là tấm gương sáng để con học tập và noi theo.

Bài học 2: Ông cha ta đã có câu: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng/Con nuôi cha mẹ con kể tháng kể ngày”. Cha mẹ là người đã sinh thành và dưỡng dục ra ta, không có cha mẹ ta làm sao may mắn có mặt trên đời. Mẹ sinh cha dưỡng suốt bao nhiêu năm trời, họ chịu đủ mọi đắng cay để dành tất cả những gì tốt nhất cho con mà không kêu than lấy một lời.

Ấy vậy mà khi đứa con đã khôn lớn và có gia đình dường như lại quên mất những điều ấy, khi mẹ cha già yếu con phải chăm nom thì lại khó chịu, bực mình, nghĩ rằng sao cha mẹ lại lẩm cẩm, vụng về thế. Có lẽ họ quá mải chăm sóc gia đình riêng nên đã không còn nhớ xưa kia cha mẹ cũng chăm sóc mình từng ly từng tí như thế nào bởi vì “Nước mắt chảy xuôi”, phải rồi nước mắt có chảy ngược bao giờ. Nước mắt chảy xuống nhưng xin tất cả những người con trên đời này hãy nhìn lên… Nhìn lên để nhớ lại xưa kia cha mẹ đã vì mình nhiều đến thế nào để giờ đây làm tròn chữ Hiếu với họ.

Hồng Ngọc/Theo Thethaovaxahoi.vn